^
^
| Lạc giáo của Phanxicô | Lạc giáo trong Vaticanô II | Lạc giáo của Biển Đức XVI | Lạc giáo của Gioan Phaolô II | Từ điển thuật ngữ nguyên tắc | Sự thật về Sơ Lucia giả mạo | Kế hoạch hoá gia đình tự nhiên (NFP) là tội lỗi | Lòng thương xót Chúa của sơ Faustina là giả | Cửa hàng online và thông tin liên lạc |
| Các bước trở lại đạo | Nơi lãnh nhận các bí tích | Kinh Mân Côi | Không có Ơn cứu độ bên ngoài Giáo hội | Thuyết Trống toà là gì | Thánh lễ Mới không thành sự | Nghi thức truyền chức linh mục mới | E-Exchanges | ![]() |
Vì sao Hỏa ngục phải là vĩnh hằng
Có ít nhất một lý do quan trọng để giải thích tại sao hoả ngục phải là vĩnh hằng. Việc hình phạt trong hoả ngục là vĩnhhằng, dĩ nhiên, là một chân lý của đức tin. Chính Chúa Giêsu đã nói rất rõ ở nhiều đoạn (Mt 25,41; Mc 9,44, v.v.). Giáo hội Công giáo cũng long trọng tái định tín điều này. Dù biết Kinh Thánh dạy như thế, nhiều người vẫn rất băn khoăn và xao xuyến khi ngẫm nghĩ về điều này. Họ tự hỏi: một hình phạt kinh khủng đến như thế làm sao lại có thể là công chính?
Để trả lời, nhiều người nêu lên lập luận: vì tội lỗi xúc phạm đến một Đấng Tối Cao, tức Thiên Chúa, nên tội đó đáng phải chịu một hình phạt “vô hạn”. Lập luận ấy là xác đáng. Tuy nhiên, ở đây tôi muốn tiếp cận vấn đề từ một khía cạnh khác. Sau đây là suy nghĩ của tôi về lý do vì sao khổ hình hoả ngục phải vĩnh hằng mới hợp lý.
Một lý do chính yếu khiến hoả ngục phải vĩnh hằng là: điều duy nhất thực sự có ý nghĩa đối với con người chính là tình trạng hiện tại của họ.
Vị dụ, giả sử một người đang sống ở một vùng rất lạnh giá. Giả sử trong mười năm vừa qua gia đình họ luôn được sưởi ấm đầy đủ, nhưng năm nay một thảm hoạ xảy đến toàn vùng, và giữa mùa đông khắc nghiệt họ hoàn toàn không có hơi ấm. Họ đang run rẩy vì rét buốt. Liệu việc họ đã được sưởi ấm suốt mười năm trước đó có làm họ vui vẻ, an ủi gì trong cái rét khắc nghiệt của mùa đông năm nay không? Không. Chẳng ích lợi gì cả. Tất cả những gì thực sự quan trọng đối với họ lúc này là: mùa đông năm nay họ không được sưởi ấm. Quả thật, có thể nói: đối với con người, điều quyết định là tình trạng hiện tại.
Ngược lại, giả sử trong mười năm qua họ không hề được sưởi ấm, nhưng năm nay lại được sưởi ấm đầy đủ. Liệuviệc họ đã phải chịu giá rét năm ngoái, năm kia và nhiều năm trước đó có làm họ buồn phiền, khi giờ đây họ đang tậnhưởng sự ấm áp dễ chịu không? Không. Điều duy nhất đáng kể là: hiện tại họ có hơi ấm. Điều duy nhất quan trọng là tình trạng hiện tại.
Phân tích này có thể áp dụng cho mọi sự, kể cả những thú vui chóng qua mà người đời ham mê. Cũng cần nhấn mạnh rằng không một lạc thú chóng qua nào có thể đem lại hạnh phúc đích thực và bền vững, vì con người được tạodựng nên cho Thiên Chúa và chỉ được thoả mãn nơi mỗi mình Người. Nhưng lập luận trên vẫn đúng cho những điều này. Chẳng hạn, những người đang hãnh diện vì địa vị hiện tại: nổi danh, giàu có, thành đạt, hay sắc đẹp lộng lẫy, họ không bận tâm vì mười hay hai mươi năm trước mình chưa có những điều ấy. Họ chỉ quan tâm đến việc: hiện nay họ đang nổi tiếng, đang thành công, đang giàu có, đang đẹp. Đối với con người, điều quyết định vẫn là tình trạng hiện tại.
Vì thế, nếu hình phạt hoả ngục chấm dứt tại một thời điểm nào đó, thì ngay tại thời điểm ấy, tình trạng của người này sẽ là không bị phạt. Người đó sẽ không phải chịu bất cứ đau đớn gì. Mà vì đối với con người, chỉ tình trạng hiện tại mới thực sự có ý nghĩa, nên kết cục sau cùng là: họ đã không bị phạt gì cả.
Như thế, khi suy ngẫm sâu sắc, một hình phạt không vĩnh hằng thì rốt cuộc, khi chấm dứt, sẽ chẳng còn là hình phạt thật nữa. Vì nếu nó chấm dứt ở một thời điểm nào đó, thì tình trạng sau cùng của người ấy, mà đó mới là điều duy nhất quan trọng đối với họ, sẽ là một tình trạng hoàn toàn không bị phạt.
Có người sẽ hỏi: còn hình phạt trong Luyện ngục thì sao? Hình phạt Luyện ngục có chấm dứt, nhưng vẫn là hình phạt thật?
Câu trả lời là: các hình phạt trong Luyện ngục kết thúc không với đau khổ mà với hạnh phúc, vì tự bản chất, chúng tương đương với một sự sửa dạy từ ái, vì ích lợi lớn hơn cho linh hồn. Đó là những hình phạt thanh luyện dành cho bạn bè của Thiên Chúa, những người đã qua đời trong tình trạng ân sủng, chứ không phải cho kẻ thù Người. Mục đích của những hình phạt này là làm cho linh hồn xứng đáng với hạnh phúc và phần thưởng lớn lao hơn, chứ không phải là để trút cơn thịnh nộ lên người mà Thiên Chúa đã xét xử, trong phân tích cuối cùng, là bị luận phạt. Vì thế, sự thanh luyện trong luyện ngục không cùng loại với thứ hình phạt báo oán mà Thiên Chúa giáng trên những ai chết trong tội trọng.
Những kẻ lìa đời trong tình trạng xúc phạm nghiêm trọng đến uy nghi Thiên Chúa, thì phải chịu một hình phạt thật, mang tính báo oán thực sự. Hình phạt dành cho họ là để Thiên Chúa trút cơn thịnh nộ trên kẻ thù của Người.
Một hình phạt như thế chỉ là thật sự, nếu kết cục sau cùng vẫn là hình phạt, chứ không phải là một tình trạng hết chịu phạt. Cách duy nhất để hình phạt này đến cuối cùng vẫn là hình phạt – chứ không phải là hết chịu phạt – chính là nó phải gắn liền với tình trạng bất hạnh và đau khổ không ngừng.
Đó là lý do hoả ngục phải – và thực sự – là vĩnh hằng.
Bài Viết Liên Quan