^
^
| Lạc giáo của Phanxicô | Lạc giáo trong Vaticanô II | Lạc giáo của Biển Đức XVI | Lạc giáo của Gioan Phaolô II | Từ điển thuật ngữ nguyên tắc | Sự thật về Sơ Lucia giả mạo | Kế hoạch hoá gia đình tự nhiên (NFP) là tội lỗi | Lòng thương xót Chúa của sơ Faustina là giả | Cửa hàng online và thông tin liên lạc |
| Các bước trở lại đạo | Nơi lãnh nhận các bí tích | Kinh Mân Côi | Không có Ơn cứu độ bên ngoài Giáo hội | Thuyết Trống toà là gì | Thánh lễ Mới không thành sự | Nghi thức truyền chức linh mục mới | E-Exchanges | ![]() |
Trả lời một số câu hỏi về Cha Piô (Padre Pio)
Nguyên bản Tiếng Anh được đăng lần đầu ngày 9 tháng 11, 2012.
[Sư huynh Micae:] Quý thính giả thân mến, tôi là Sư huynh Micae Dimond đang nói chuyện với mọi người, và Sư huynh Phêrô cũng đang ở đây để cùng bàn về Cha Piô, cũng như một số bài viết hiện nay cho rằng: hoặc là ngài tin rằng người ngoài Giáo hội Công giáo cũng có thể được cứu độ; hoặc là ngài tán thành Vaticanô II; hoặc là ngài hoàn toàn chấp thuận thông điệp Humanae Vitae và tất cả những gì được viết trong đó. Chúng tôi muốn lần lượt bàn tới những vấn đề này.
[Sư huynh Phêrô:] Về cơ bản thì hiện nay có hai “phe”. Thứ nhất là phe thuộc hàng ngũ “Novus Ordo” – đặc biệt là có một người đã viết hẳn một cuốn sách về Cha Piô, cố gắng chứng minh rằng Cha Piô tin việc có ơn cứu độ ở ngoài Giáo hội. Chúng tôi sẽ trả lời và phân tích các lập luận của ông ta.
Rồi còn một phe khác – dù nhỏ thôi – là nhóm “ly khai cực đoan”, cho rằng Cha Piô đã chấp nhận các lạc thuyết trong Vaticanô II, và hoàn toàn đồng ý với thông điệp Humanae Vitae của Phaolô VI, trong đó dạy “kế hoạch hoá gia đình theo phương pháp tự nhiên” (NFP). Lập luận của họ dựa trên một bức thư (được cho là) do Cha Piô viết cho Phaolô VI ngày 12 tháng 9 năm 1968, trong đó có những lời lẽ được hiểu như là ca tụng Vaticanô II và Humanae Vitae.
Vậy nên, chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách trả lời góc độ thứ nhất của vấn đề này, rồi sau đó quay lại với ông tác giả cuốn sách đó – người đã đưa ra một số câu chuyện mà theo ông ta chứng minh rằng Cha Piô tin việc có ơn cứu độ ở ngoài Giáo hội.
[Sư huynh Micae:] Còn về chuyện Cha Piô ủng hộ Humanae Vitae, điều ta cần biết là: rất có khả năng sự việc diễn ra như thế này – người ta báo cho Cha Piô biết rằng vào cuối tháng 7 năm 1968, Phaolô VI vừa ban hành một thông điệp, trong đó ông lên án việc ngừa thai nhân tạo. Chắc hẳn người ta đã nói lại điều đó với Cha Piô, nên ngài vui mừng vì Phaolô VI lên án việc tránh thai, và vì thế, theo như những người này thuật lại, ngài đã chỉ thị gửi một lá thư chúc mừng.
Điểm đáng chú ý là: bức thư mà họ trích – họ nói là thư của Cha Piô – thực ra không phải do chính tay Cha Piô đánh máy. Điều đó có thể kiểm chứng được từ nhiều nguồn khác nhau.
Tôi nhớ hình như tôi cũng thấy điều này được nhắc trong tạp chí chính thức về Cha Piô, “Padre Pio”. Nó cũng được nói đến trong cuốn “Padre Pio” của Cha John Schug. Ở trang 144, sách có trích lại bức thư được cho là Cha Piô gửi Phaolô VI, và ghi rõ rằng Cha Piô không tự đánh máy bức thư ấy; bức thư được một người khác đánh máy giúp ngài, vì đôi tay của ngài khi đó không thể viết hay soạn một bức thư dài.
[Sư huynh Micae:] Một điểm nữa cũng rất đáng lưu ý là: lá thư đó đề ngày 12 tháng 9 năm 1968 – mà Cha Piô qua đời ngày 23 tháng 9 năm 1968! Thêm vào đó, tôi không biết ngay cả trong Tu viện ngài đang ở lúc bấy giờ có ai thực sự đọc toàn văn thông điệp đó hay không.
Ta đang nói về năm 1968 – chưa đầy hai tháng sau khi Phaolô VI ký thông điệp này! Thời đó không có internet, không có chuyện tài liệu được phổ biến, in ấn, chuyển đi khắp nơi nhanh như bây giờ. Cho nên rất có thể ở Tu viện chưa ai đọc được nguyên văn thông điệp. Người ta chỉ được báo lại đại khái: “Đức Phaolô VI đã lên án việc ngừa thai.”
Nhưng khi bắt đầu đọc kỹ chính bản văn thông điệp, thì sẽ thấy có những điều rõ ràng Cha Piô không đời nào chấp nhận, chẳng hạn số 16 của Humanae Vitae, viết rằng: “Không thể phủ nhận là trong từng trường hợp, đôi vợ chồng, vì những lý do chính đáng, có thể hoàn toàn minh bạch trong ý định tránh có con, và muốn bảo đảm sao cho không có đứa con nào được sinh ra.”
Như vậy có nghĩa là, nếu người ta tuân theo Humanae Vitae và coi đó là một tuyên bố vô ngộ (trong khi rõ ràng không phải như thế, vì Phaolô VI chỉ là một “ngụy giáo hoàng), thì họ có thể quyết định không sinh đứa con nào hết! Ai cũng biết – và điều này quá rõ ràng – Cha Piô không ủng hộ việc ngừa thai! Ngài luôn mạnh mẽ lên án điều đó! Và luôn khích lệ các gia đình có đông con.
[Sư huynh Phêrô:] Ngay từ đầu, toàn bộ lập luận cho rằng Cha Piô “chịu trách nhiệm” về lá thư này đã đứng trên nền tảng rất bấp bênh rồi – ngay cả trước khi ta đi sâu vào chi tiết. Cha Piô qua đời ngày 23.9.1968, còn lá thư lại đề ngày 12.9.1968. Sự thật là lúc đó sức khoẻ Cha Piô đã suy sụp rõ rệt, thị giác cuối đời của ngài cũng rất yếu.
Vì thế, ý nghĩ rằng: vừa khi (nếuông có từng nhận được một bản thông điệp, vốn mới được ban hành ngày 25.7.1968), Cha Piô liền đọc ngay trọn văn bản, rồi đọc cho người khác viết một bức thư dài với những lời lẽ hoa mỹ ca tụng thông điệp – điều đó ngay từ khởi điểm đã rất khó tin. Rồi kế đến, như Sư huynh Micae đã nói, chính họ cũng thú nhận rằng Cha Piô chẳng hề tự tay đánh máy bức thư đó!
Sự việc có lẽ là: có một tu sĩ trong Tu viện nói đại khái: “Chúng ta sẽ gửi một lá thư cho Phaolô VI để ca ngợi thông điệp Humanae Vitae”, bởi vì điều mà dư luận và báo chí phổ biến về Humanae Vitae khi ấy là: thông điệp đã lên án việc tránh thai nhân tạo. Người ta được nghe tóm lại như thế – và điểm đó, xét riêng ra, thì đúng: văn kiện này thực sự lên án các phương tiện ngừa thai nhân tạo.
Chỉ khi nào ta thực sự cầm lấy văn bản thông điệp, đọc kỹ từ đầu đến cuối, mới thấy nó dạy và ủng hộ kế hoạch hoá gia đình theo phương pháp tự nhiên (NFP). Nhiều khả năng là các tu sĩ ở đó chỉ nắm được tin tức tổng quát là: “Humanae Vitae lên án việc ngừa thai nhân tạo.”
Rồi một Sư huynh trong Tu viện nói: “Tuyệt vời! Chúng ta phải gửi thư cho Phaolô VI về chuyện này. Để tôi đánh máy một lá thư.”
Cho nên, chuyện bảo rằng chính Cha Piô đã đọc, suy xét, rồi đích thân đọc cho người ta chép từng câu chữ trong bức thư đó – điều đó thật là vô lý.
[Sư huynh Micae:] Cha Schug còn nhắc đến chuyện này, và chi tiết đó rất đáng để ý. Khi ông nói về việc có người khác đánh máy lá thư thay cho Cha Piô, ông viết: “Chính tay ngài không thể viết một bức thư dài. Nhưng các ý tưởng là của Cha Piô.” Nghĩa là: tự tay ngài thì không làm nổi!
[Sư huynh Phêrô:] Đoạn trích đó hoàn toàn khớp với điều chúng ta đang nói: rất khó có khả năng Cha Piô thực sự làm tất cả những gì người ta gán cho ngài, và chính Cha Schug lại gián tiếp xác nhận là ngài không làm!
[Sư huynh Micae:] Điều này cho thấy vào thời điểm ấy, nếu người ta chỉ nói với Cha Piô thế này: “Thưa cha, Đức Giáo hoàng đã lên án việc ngừa thai, hay ngừa thai nhân tạo”, mà ngài chưa bao giờ đọc trọn thông điệp, không biết chi tiết bên trong viết những gì, thì phản ứng tự nhiên của ngài là vui mừng. Và ngài có thể chỉ đơn giản bảo: “À, như vậy là tốt chứ. Thật đáng mừng là Đức Giáo hoàng (theo nhận định của ngài lúc đó, ngài nghĩ ông ta là Giáo hoàng thật) đã viết văn kiện lên án việc đó.”
[Sư huynh Phêrô:] Liên quan đến đề tài này, có người lại nêu lên: “Thế còn chuyện Cha Piô mất năm 1968 thì sao? Ngài qua đời mà vẫn nhìn nhận Phaolô VI. Rồi cái ‘lá thư’ đó còn nói Công Đồng Vaticanô II là tốt, ca tụng ‘những giáo huấn cao siêu’ của Vaticanô II nữa mà.”
Câu trả lời của chúng ta cũng theo cùng một hướng như vừa nói về Humanae Vitae: Vaticanô II kết thúc cuối năm 1965. Rất khó có thể nói rằng Cha Piô thực sự đã ngồi xuống, nghiên cứu kỹ lưỡng các văn kiện. Trong thập niên 60, ngài vẫn còn dành phần lớn thời giờ cho toà giải tội. Ngài dành phần lớn thời gian cho việc cầu nguyện và dâng Thánh Lễ.
Ngoài ra, nhiều người tưởng rằng các văn kiện Vaticanô II mang những nhan đề kiểu như: “Chúng tôi bác bỏ Công Đồng Trentô!” hay “Chúng tôi phủ nhận giáo lý Công giáo về sự hiệp nhất của Hội Thánh!” Hoàn toàn không phải vậy.
Các văn kiện Vaticanô II, muốn thấy rõ lạc giáo ở đâu, ta phải thực sự đọc từ đầu tới cuối, đọc kỹ mới thấy những lạc giáo trong đó. Điều đó trở nên dễ dàng với những ai đã thấy rồi – chẳng hạn – những ai xem những tài liệu chúng tôi đã soạn, vạch ra từng điểm lạc giáo – nhưng đối với người chỉ “nghe nói” về Công Đồng, hoặc chỉ lướt qua, thì họ khó mà tức khắc thấy nó là lạc giáo khủng khiếp.
Cho nên cái kiểu suy luận: “Ngài có nghe nói về Vaticanô II mà không đứng lên công khai kết án, vậy thì ngài là kẻ lạc giáo” – đó là một suy luận vô cùng phi lý.
Ngay cả như “Tuyên ngôn về Tự do Tôn giáo” (Dignitatis Humanae) chẳng hạn: ngay phần đầu đã viết rằng “văn kiện này hoàn toàn phù hợp với truyền thống Công giáo.” Chỉ khi ta thực sự đi vào bản văn, nghiền ngẫm, mới thấy được lạc giáo rành rành chống lại giáo lý Công giáo về vấn đề này.
[Sư huynh Micae:] Quay trở lại chút với vấn đề Humanae Vitae: ở đây, tôi có ngay một cuốn sách mở trước mặt. Trong đó ghi rõ: những tội làm Cha Piô đau lòng nhất là những tội nghịch lại thiên chức làm mẹ, việc hạn chế sinh con trong gia đình! Như vậy là thấy rất rõ lập trường của ngài.
[Sư huynh Phêrô:] Vì thế, đối với một số nhóm ly khai cực đoan, lập trường của họ buộc họ phải nói rằng Cha Piô là lạc giáo, bởi vì toàn bộ nền tảng thần học của họ là rất méo mó. Nếu Cha Piô có thể là một người Công giáo đích thực – mà thực tế là ngài đúng là như vậy – thì điều đó chứng minh rằng một người có thể sai, hoặc không hay biết những gì đang diễn ra; hoặc (có thể) ngài không được nghe rằng người tự xưng là Giáo Hoàng đang nói lạc giáo.
Cái ý tưởng đó đối nghịch với quan niệm thần học của họ. Bởi vì nếu Cha Piô là người Công giáo, thì Giáo hội mà ngài thuộc về lúc đó – dù vẫn công khai nhìn nhận Phaolô VI – vẫn là Giáo hội Công giáo. Và như vậy, không phải cứ hễ ai thừa nhận các “giáo hoàng” Vaticanô II là tự động, ipso facto, trở thành kẻ chối đạo. Muốn là kẻ chối đạo, người đó phải thực sự thấy rõ điều đang xảy ra và đồng thuận với điều đó; hoặc nếu họ đã thấm nhuần trọn vẹn sự thờ ơ tôn giáo kiểu Vaticanô II, thì đương nhiên họ là lạc giáo.
[Sư huynh Micae:] Nhất là ngày nay – thời đại khác hẳn – các lạc giáo đã bị chỉ rõ rộng rãi. Cho nên, nếu một người ở một độ tuổi nhất định, có đầy đủ phương tiện để biết những điều đang xảy ra, mà vẫn không lên án những kẻ đó là lạc giáo, thì rõ ràng chính người ấy cũng mắc lỗi.
[Sư huynh Phêrô:] Trường hợp này cũng cho thấy một số người trong các nhóm ly khai đã mất hết khả năng nhìn mọi việc một cách thích hợp, biết lùi lại để suy xét sự việc. Họ chỉ bám vào một chi tiết: “À, ngài viết lá thư này.” Nhưng nếu chịu khó suy nghĩ kỹ hơn, tìm hiểu các dữ kiện cẩn thận, thì sẽ thấy sự việc không hề đơn giản, cũng không đúng như thoạt đầu họ tưởng.
[Sư huynh Micae:] Và ở đây, có hai người tên “Frank” khác nhau: một người viết sách về Cha Piô; còn người kia thì lớn tiếng tố cáo Cha Piô là lạc giáo vì (theo ý riêng của ông ta) Cha Piô đã chấp nhận Vaticanô II và các ngụy giáo hoàng.
Còn ông Frank viết sách về Cha Piô thì lại có viết một bài, cố gắng chứng minh rằng Cha Piô thật sự tin có ơn cứu độ dành cho người ngoài Hội Thánh, rằng người ngoài Công giáo cũng có thể được cứu độ, v.v… Và ông ta còn công kích cuốn sách về Cha Piô mà tôi đã viết (nhiều người đang nghe chương trình này chắc cũng đã từng đọc).
Trong bài viết đó, ông ta gọi tôi là – xin trích nguyên văn – “‘Sư huynh’ Micae Dimond của Tu Viện Thánh Gia không thuộc giáo luật ở Fillmore, New York”, rồi gọi Sư huynh Phêrô là “Sư huynh” Phêrô, từ ‘Sư huynh’ đặt trong dấu ngoặc.
Điều thú vị là mới đây, chính ông ta lại gọi điện cho chúng tôi, và nói với người nhấc máy rằng ông muốn nói chuyện với “Sư huynh Micae!” Nghĩa là, trong bài thì ông ta mỉa mai, đặt chữ ‘Sư huynh’ trong dấu ngoặc; nhưng khi cần liên lạc, thì lại gọi tôi là “Sư huynh Micae” hẳn hoi – vì ông ta muốn xem xem chúng tôi có hứng thú bán giúp một trong các cuốn sách của ông ta hay không!
[Sư huynh Phêrô:] Điều đó thật là thú vị.
[Sư huynh Micae:] Vâng, rất đáng để ý. Tôi đã đọc cuốn sách ông ta viết về Cha Piô, và phải nói thẳng: đó là một trong những cuốn tệ nhất về Cha Piô mà tôi từng thấy – nhất là ở chỗ nhàm chán.
Thú thật, một người đã bỏ công viết sách về Cha Piô (hay về bất cứ đề tài nào khác), mà không cố gắng làm cho nó sống động, lôi cuốn, không đổ tâm sức vào, thì rốt cuộc chỉ là phí mất thì giờ của người khác. Thế mà ông ta lại công kích cuốn sách tôi viết về Cha Piô.
[Sư huynh Phêrô:] Nhưng điều kinh khủng hơn là những lạc giáo mà ông này ủng hộ. Chúng thực sự là khó tin. Ông ta chỉ trưng dẫn có ba trường hợp, mà dám kết luận rằng Cha Piô tin việc có ơn cứu độ ngoài Giáo hội. Đối với những ai vốn đã nghiêng về lạc giáo, hoặc không chịu suy nghĩ kỹ, thì lập luận bề ngoài nghe có vẻ hợp lý.
Ông ta đưa ra ba ví dụ mà theo ông chứng minh rằng Cha Piô tin có ơn cứu độ ngoài Hội Thánh. Thế nhưng, khi ta thực sự nhìn vào từng trường hợp, suy nghĩ đàng hoàng, thì sẽ thấy: toàn bộ lý luận đó – nói thật – rất là thảm hại.
Và đó chính là điều chúng ta sắp làm: xem từng ví dụ một.
Trường hợp đầu tiên ông ta đưa ra để “chứng minh” Cha Piô tin có ơn cứu độ ngoài Giáo hội liên quan đến bà Adelaid McAlpin Pyle (mẹ của bà Mary Pyle) – một người bạn và là người tân tòng quen biết Cha Piô. Ông Frank trích dẫn vài câu mà ông cho là Cha Piô đã nói với bà Adelaid, là một người Tin Lành. Con gái bà là Mary thì đã trở lại Công giáo, còn người mẹ vẫn là Tin Lành.
Ông ta tuyên bố rằng Cha Piô đã nói với Mary Pyle: “Đừng làm bà ấy bối rối” – nghĩa là Cha Piô khuyên Mary đừng làm bối rối mẹ mình, rằng bà sẽ được cứu vì bà có đức tin.
[Sư huynh Micae:] Có bản dịch còn ghi rõ “bà có đức tin.”
[Sư huynh Phêrô:] Đúng vậy. Và theo ông Frank (hoặc đúng hơn, theo cuốn sách mà ông đang trích), thì Cha Piô thực sự đã bảo Mary Pyle đừng cố truyền Đức Tin Công giáo cho mẹ mình!
Trước hết, điều đó nói gì về chính ông Frank? Nó cho thấy ông là một kẻ chối đạo hoàn toàn.
Vì bất cứ ai nghĩ rằng điều đó là Công giáo – rằng chúng ta phải dấu đi Đức Tin, đừng trao cho người khác kẻo họ bối rối – thì người đó đã mất hẳn đức tin. Vậy mà ông Frank, vì quá thiếu đi ơn đức tin, lại dễ dàng ôm lấy hành vi bội giáo đó, chỉ vì ông nghĩ “Cha Piô đã làm như thế”!
Đó là dấu chỉ rõ ràng ông ta tôn thờ Cha Piô theo kiểu mù quáng, mà không có một chút đức tin đích thực nào đặt nơi Chúa Giêsu Kitô.
Điều đáng lưu ý nữa là: tất cả những điều ông ta gán cho Cha Piô trong vụ bà Pyle này đều xuất phát chỉ từ một tác giả duy nhất: bà Bernadette Massa. Đây là bằng chứng rất yếu. Rất có khả năng đây đơn giản chỉ là một người phụ nữ có khuynh hướng cấp tiến, viết câu chuyện dựa theo suy đoán của bà.
Và chúng ta không có bằng chứng từ nhiều nguồn độc lập khác nhau; tất cả chỉ là một loạt giai thoại đơn lẻ, do một người kể lại! Các “trích dẫn” cho rằng Cha Piô nói người Tin Lành này có thể được cứu đều dựa trên lời kể của một tác giả. Về mặt chứng cứ, nó hoàn toàn không vững chút nào.
[Sư huynh Micae:] Điểm then chốt ở đây là: chỉ có một đức tin mà thôi: “một Chúa, một niềm tin, một phép rửa” (Êphêsô 4,5). Nếu quả thật Cha Piô nói: “Bà ấy có đức tin”. Nhưng ta chỉ có một đức tin mà thôi. Sở hữu “đức tin” Tin Lành tức là không có đức tin.
Cho nên, nếu Cha Piô thực sự nói “bà ấy có đức tin”, thì rất có thể ý ngài là: về căn bản, trong lòng bà ấy đã thực sự tin vào Công giáo rồi. Thực tế, có rất nhiều thông tin cho thấy việc bà tha thiết muốn xưng tội với Cha Piô. Ngay chính ông Frank cũng trích lại chi tiết ấy: bà muốn xưng tội với Cha Pio, nhưng vì rào cản ngôn ngữ – bà không nói được tiếng Ý – nên việc đó đã không thực hiện được. Khi nghe kể lại, Cha Piô tỏ vẻ buồn và nói: “Bà ấy cứ đến xưng tội chứ! Còn chuyện ngôn ngữ, Cha sẽ lo liệu được.”
Bà ấy muốn đi xưng tội, điều đó giống thái độ của ai? Giống một người Tin Lành hay một người Công giáo? Rõ ràng là giống một người tin vào Bí tích Giải tội – điều mà người Tin Lành không tin – nghĩa là giống một người, ít là trên thực tế, đã chấp nhận Đức Tin Công giáo. Bà còn rộng rãi trợ giúp tiền bạc cho hoạt động bác ái của chính con gái mình chung quanh Cha Piô, để giúp đỡ những người nghèo khổ.
Cho nên, vấn đề ở đây là…
[Sư huynh Phêrô:] … rất có thể, trái với những gì một số người thuật lại, bà đã theo đạo rồi.
[Sư huynh Micae:] Đúng vậy.
[Sư huynh Phêrô:] Ta không thể khẳng định chắc chắn, nhưng ông Frank lại còn trích một câu nữa: theo đó, Cha Piô được cho là đã nói với Mary Pyle: “Ai bảo con là mẹ con không thể được cứu?” – ông ta dùng câu đó như thể Cha Piô đang “thách thức” giáo lý Hội Thánh, kiểu như: “Làm sao con dám nói một người Tin Lành không thể được cứu!”
Cách hiểu như vậy quả là vô lý. Người ta quên mất rằng chính Cha Piô là vị linh mục khét tiếng nghiêm khắc trong toà giải tội, sẵn sàng đuổi hẳn hối nhân ra khỏi toà nếu họ giấu tội.
[Sư huynh Micae:] Hơn nữa, ta để ý là câu được gán cho Cha Piô không hề là: “Mẹ con chết ngoài đức tin Công giáo nhưng vẫn được cứu; ai bảo con là một người ngoài Giáo Hội không thể được cứu?” Ngài không nói như thế. Câu được thuật lại chỉ là: “Ai bảo con là mẹ con không thể được cứu?”
Vì thế, trước khi chết, có khả năng bà đã tuyên xưng đức tin, đã hoán cải.
Vậy nên, nếu ông ấy bảo rằng “tại sao Cha không giải thích kỹ hơn, tại sao không đi vào chi tiết hơn” – thực ra cũng là chuyện chẳng còn mấy ý nghĩa. Điểm chính yếu là: bà đã sẵn sàng xưng tội, và chu cấp cho con gái bà ở đó. Khá rõ ràng là bà tối thiểu tin vào nhiều giáo huấn Công giáo và có thể đã hoán cải, đã chấp nhận đức tin trước khi chết. Nếu câu nói đó thực sự là lời của Cha Piô – và điều này cũng còn đáng ngờ – thì rất có thể đây là lý do vì sao ngài nói như vậy.
[Sư huynh Phêrô:] Mà ngay cả tính xác thực của những câu trích dẫn ấy cũng rất đáng nghi. Nhưng một số câu khác rõ ràng là vô lý: nào là “Đừng làm bà bối rối”, “Đừng phá vỡ sự bình an của bà”, như thể Cha Piô lại đi khuyên Mary: “Đừng nói với mẹ phải trở lại Công giáo!”
[Sư huynh Micae:] Giờ đến ví dụ kế tiếp mà ông Frank nêu: câu chuyện về một người khác – đó là Vua George V nước Anh, một người Tin Lành. Tại một thời điểm, ngài bảo những người chung quanh mình đọc kinh cầu nguyện cho nhà vua (ngài đang nói chuyện với họ). Và có lúc, ngài nói với những người đứng đó: “Chúng ta hãy cầu nguyện cho một linh hồn sắp ra trước toà phán xét của Thiên Chúa.”
Ông Frank liền vội vã kết luận: “Đây là bằng chứng Cha Piô tin rằng người ngoài Công giáo cũng có thể được cứu; nếu không, tại sao ngài lại cầu nguyện cho một người không Công giáo?”
Lý do thì rất đơn giản: bởi vì người đó sắp ra trước toà Thiên Chúa! Từ quan trọng là “sắp”. Ta cầu nguyện cho một người trước khi họ chết, để họ được ơn hoán cải. Vì vậy, việc này không hề chứng minh điều mà ông ta muốn kết luận.
[Sư huynh Phêrô:] Thật là một suy luận ngớ ngẩn khi cho rằng: chỉ vì Cha Piô cầu nguyện cho một người, nên tất yếu ngài phải tin rằng một người Tin Lành đã rửa tội có thể được cứu y nguyên trong tình trạng Tin Lành của họ. Hoàn toàn vô lý. Vấn đề đó, giải thích cho đúng, thật ra đơn giản đến thế thôi.
[Sư huynh Micae:] Rồi đến “ví dụ” cuối cùng mà ông ta đưa ra: trường hợp ông Julius Fine, một người Do Thái “ngoan đạo” chưa được rửa tội, ông Frank mô tả như thế. Họ tuyên bố rằng Cha Piô đã nói: “Julius Fine được cứu rồi.” Điểm đáng chú ý: lời đó được tường thuật lại bởi chính cô con gái của ông Julius, là một người Do Thái!
[Sư huynh Phêrô:] Đúng vậy, nguồn duy nhất chúng ta có là lời kể của một người Do Thái không theo đạo, lại chính là con gái của ông ta. Ngay từ đầu, chỉ riêng điều đó thôi cũng gần như đủ để coi câu chuyện này là không đáng tin. Đương nhiên, cô ta rất muốn tự thuyết phục bản thân rằng cha mình – dù không rửa tội, không Công giáo – vẫn được cứu. Và Cha Piô là một trong những nhân vật rất nổi tiếng trên thế giới lúc ấy: có thể nói là người được chụp ảnh nhiều nhất thời đó, với vô số phép lạ và ơn lạ được tường thuật khắp nơi.
Chính vì vậy, những người có ác ý tìm đủ mọi cách “kéo” Cha Piô về phía mình: người thì tuyên bố rằng ngài ủng hộ điều này hay điều kia, người thì muốn tin rằng ngài đã biện minh cho họ hoặc thân nhân, trong tình trạng hiện tại.
Kết quả là người ta bịa ra đủ thứ chuyện; chuyện này vốn đã được ghi nhận quá nhiều. Vì thế, việc một phụ nữ Do Thái chưa trở lại, đứng ra kể rằng: Cha Piô bảo đảm cho tôi là cha tôi – chưa rửa tội – lên Thiên Đàng, thì đó là bằng chứng cho “ơn cứu độ ngoài Giáo hội” sao? Khó mà tin là có người tin vào lập luận này! Nó quá sức nực cười. Và đó, tóm lại, chính là loại “bằng chứng” mà ông Frank trưng dẫn: một lời tường thuật lố bịch như thế; rồi câu chuyện về vua George…
[Sư huynh Micae:] Và theo kiểu lập luận của ông Frank thì: ông Julius Fine cứ tốt lành nguyên như một người Do Thái chối bỏ Đức Giêsu Kitô, vẫn được cứu; Cha Piô “tin như vậy”. Đó là điều ông ta gán cho Cha Piô.
[Sư huynh Phêrô:] Nhưng ta hãy suy nghĩ về chính sự chối đạo của ông Frank: ông ta sẵn sàng nuốt trọn một lạc giáo ghê tởm như thế, chỉ vì tưởng lầm rằng Cha Piô đã nói như vậy. Điều đó cho thấy rõ ràng ông ta là người không còn đức tin; ông không đo lường sự thật bằng mặc khải và giáo lý Hội Thánh, mà chỉ dựa vào một hình ảnh Cha Piô mà chính ông đã tưởng tượng ra.
[Sư huynh Micae:] Rồi ta hãy nhìn vào cuộc đời của Cha Piô! Ông đuổi nhiều người ra khỏi toà giải tội, thường xuyên nhắc: thật là điều kinh khủng khi phải ngồi trên toà giải tội! Chúng ta đang phân phát Máu Châu Báu của Đức Kitô, nên phải hết sức cẩn trọng kẻo vì dễ dãi, cẩu thả mà người ta coi thường Máu Thánh Chúa.
Và ngài thẳng tay đuổi rất nhiều người ra khỏi tòa giải tội vì họ không có quyết tâm từ bỏ tội thật sự. Ngài bảo một người dính vào chuyện huyền bí, bùa ngải, (cùng thời gian đó vẫn đi đến nhà thờ Công giáo và rước lễ): tất cả các lần rước lễ của anh ta đều là hành động phạm thánh; anh ta đang tin lạc giáo, và phải phải đền tội cho xứng. Ngài đuổi cả người Tam Điểm; bảo bọn cộng sản cút đi; nói thẳng với nhiều người: nếu họ cứ sống như vậy thì sẽ xuống hỏa ngục; từ chối ban phép giải tội cho không biết bao nhiêu người; quát: “Ra ngoài!” ngay trong tòa giải tội… Cứ như thế, hết trường hợp này tới trường hợp khác.
Và ta thấy kiểu thái độ đó lặp đi lặp lại – điều mà người ta thường gọi là “tính nghiêm khắc” của Cha Piô đối với các linh hồn. Trong một vụ nổi tiếng (còn được in ở bìa sau cuốn sách), có một người đến xưng tội với Cha Piô. Nghe xong, Cha bảo: “Còn một điều nữa anh quên.” Đó là một tội trọng anh ta đã phạm từ năm 1941. Lúc đó anh mới sực nhớ ra và thú nhận. Cha Piô nói: “Từ năm 1941 đến giờ, anh vẫn mang trên mình tội này!”
Tất cả những chuyện đó – tội trọng, quyết tâm thay đổi , thiện chí, đức khiết tịnh, ăn mặc đoan trang. Ngài không cho phụ nữ vào tòa giải tội nếu đầm không đủ độ dài [ít nhất 20 cm dưới đầu gối, không được mượn của người khác chỉ để đi xưng tội trong khi chính mình không mặc hàng ngày,... ]. Mà tất cả những điều ấy hoàn toàn vô nghĩa, nếu anh lại tin rằng người ta chẳng cần phải đón nhận đức tin Công giáo gì cả, thậm chí không cần tin vào Chúa Kitô mà vẫn được cứu!
[Sư huynh Phêrô:] Một điểm rất quan trọng là: có rất, rất nhiều lá thư ngài đã viết được xuất bản – những thư từ thập niên 30, 40, v.v. – mà trong tất cả các thư ấy không hề có một chút dấu vết nào của thứ lạc giáo kiểu này. Trái lại, ta thấy ngài khẳng định rất rõ là phải có đức tin Công giáo. Nếu thực sự ngài tin những điều sai lạc như thế, thì thế nào người ta cũng thấy lóe lên đâu đó trong thư từ của ngài, chứ không phải chỉ dựa trên vài mẩu chuyện truyền miệng vô căn cứ như vậy!
Điểm kế tiếp nữa là: có đủ loại lời nói sai sự thật – đã được chứng minh là bịa đặt – người ta gán cho Cha Piô, mà đã được làm sáng tỏ.
[Sư huynh Micae:] Trước khi đi sang điểm đó – dĩ nhiên đây là một điểm rất quan trọng – nhưng tôi chỉ muốn quay lại ý vừa rồi: những người từng sống gần Cha Piô, quen biết ngài, chẳng hạn Đức Ông George Pagani. Ông làm chứng rằng: “Cha Piô khăn khăn rằng đức tin Công giáo là tôn giáo chân thật duy nhất do chính Chúa Giêsu Kitô thiết lập… Ngài tin rằng các tôn giáo khác là do người phàm lập ra: Luther, Calvin, Zwingli…” Đại khái là ngài nói như vậy.
Rồi còn nhiều câu khác nữa nói về Cha Piô. Có người hỏi ngài: “Tôi phải làm gì để được cứu rỗi linh hồn?” – đó là một người mù. Và Cha trả lời: “Đối với con, chỉ cần con giữ các điều răn của Thiên Chúa và của Hội Thánh.” Qua những lời đó, ta thấy Cha Piô luôn nhấn mạnh: muốn được cứu độ thì cần phải làm một số điều nhất định.
[Sư huynh Phêrô:] Chẳng hạn trường hợp một người Do Thái đến gặp ngài.
[Sư huynh Micae:] Đúng, có một người Do Thái bị mù đến xin ngài chữa cho sáng mắt. Cha Piô nói với ông ta: “Chúa sẽ không ban cho con ánh sáng trong thân xác, cho đến khi con có được ánh sáng trong linh hồn.” Nghĩa là: “Con phải chịu Phép Rửa.”
Người đó, dù bị gia đình phản đối dữ dội, vẫn quyết tâm xin lãnh nhận Bí tích Rửa tội. Sau khi chịu phép rửa, ông ta cũng chưa được khỏi mù ngay; tình trạng mù lòa kéo dài thêm mấy tháng. Có lúc ông cũng chạnh lòng, nản chí, nhưng vẫn kiên trì giữ vững đức tin. Và đúng như vậy, một thời gian sau, phép lạ đã xảy ra: mắt ông được sáng, và ông nhìn thấy được cho đến cuối đời.
Câu chuyện đó là một bằng chứng nữa để phản hồi những ai cho rằng: “Thôi, người ta cứ là Do Thái giáo, từ chối Chúa Giêsu Kitô cũng không sao.” Trong khi chính Cha Piô lại bảo với họ: “Không, không được. Con phải chịu Phép Rửa. Con phải làm những điều này để được cứu độ.”
[Sư huynh Phêrô:] Ngài còn nói về một người khác: khi có người hỏi Cha Piô về một người Do Thái, ngài đáp: “Thật đáng thương, anh ta là người Do Thái.”
[Sư huynh Micae:] Đó là một bác sĩ. Một bác sĩ gốc Do Thái, đúng thế.
[Sư huynh Phêrô:] Cho nên, những lời đồn đó hoàn toàn trái ngược với nguồn đáng tin cậy nhất, qua đó ta biết Cha Piô thực sự tin gì: đó là các thư từ đã được xuất bản của ngài. Ngay từ đầu đã thấy đây là kiểu chứng cớ rất yếu rồi, còn trước cả khi ta xét đến những vấn đề khác mà nãy giờ chúng ta đang thảo luận. Vì họ chỉ trưng ra chừng ba trường hợp được trích dẫn mà thôi!
[Sư huynh Micae:] Và thêm một điều nữa: đó là đủ mọi câu chuyện người ta kể – đủ loại giai thoại. Ai cũng nói: “Ô, Cha Piô nói thế này, nói thế kia, nói chuyện nọ…”
Trước hết, đây là một trích dẫn từ một cuốn sách. Chẳng hạn, họ kể lại là có người hỏi Cha Piô: “Cha có thể cho chúng tôi biết ông John F. Kennedy khi ra trước mặt Chúa như thế nào không?” Cha Piô được cho là đã trả lời: “Ông ấy ra trước mặt Chúa như một người Kitô hữu tốt lành. Còn người kia thì ra trước mặt Chúa như kẻ ám sát ông ta.”
Mà ta biết rất rõ, trong vụ ám sát JFK, không phải chỉ có một người tham dự!
[Sư huynh Phêrô:] Đúng, nếu chịu khó tìm hiểu vấn đề một chút thì sẽ thấy thật là vô lý khi cho rằng chỉ có một người làm chuyện đó. Nên đây lại là một điểm nữa để ta suy nghĩ. Rồi người ta còn đồn là Cha Piô đã nói với Gioan Phaolô II: “Anh sẽ làm Giáo hoàng.” Nhưng chuyện đó đã bị bác bỏ hoàn toàn rồi!
[Sư huynh Micae:] Ngay cả các chuyên gia về Cha Piô, những người nghiên cứu kỹ về cuộc đời ngài, cũng công khai nói rằng sau khi điều tra đàng hoàng, họ không tìm được chứng cớ nào xác nhận câu chuyện đó.
[Sư huynh Phêrô:] Hình như chính Gioan Phaolô II cũng đã thừa nhận…
[Sư huynh Micae:] Đúng, chính Gioan Phaolô II cũng đã nói rõ điều này khi có người hỏi ông nhiều năm về sau. Họ hỏi: “Cha Piô có bao giờ nói với ngài là ngài sẽ trở thành Giáo hoàng không?” Ông ta trả lời: “Không, ngài không hề nói như thế.” Thực tế, lần đầu Gioan Phaolô II đến viếng Cha Piô (tôi nhớ là năm 1947), ông ta định xưng tội với Cha Piô, nhưng Cha Piô lại đuổi ông ta ra khỏi tòa giải tội!
[Sư huynh Phêrô:] Thế mà cái chuyện “Cha Piô nói với Gioan Phaolô II: anh sẽ làm Giáo hoàng” vẫn được truyền tụng, in đi in lại trên rất nhiều sách vở!
[Sư huynh Micae:] Còn một chuyện nữa. Tôi nhớ khoảng 20, 21 năm trước, có người đưa cho tôi một cuốn sách và bảo: “Xem nè! Cha Piô đã lên án Tổng Giám mục Lefebvre!” Trong cuốn sách về Cha Piô đó, họ trích lại một câu được cho là Cha Piô nói với TGm Lefebvre khi hai người gặp nhau năm 1968 – tôi nhớ là tháng Ba năm 1968.
Tình cờ TGm Lefebvre có gặp Cha Piô trong chốc lát. Và sách đó ghi lại câu Cha Piô nói với Lefebvre: “Tôi biết điều cha sẽ làm. Cha sẽ tưởng là cha đúng, nhưng thực ra cha sai.” Rồi người đưa sách cho tôi nói: “Thấy chưa? Ngài đã kết án toàn bộ phong trào truyền thống rồi đó!” Anh ta nghĩ đó là bằng chứng rất mạnh. Nhưng sự thật là: Cha Piô chưa bao giờ nói câu đó với TGm Lefebvre. Đó hoàn toàn là chuyện bịa đặt, vậy mà vẫn được in ra như chuyện có thật, lại còn in trong một cuốn sách viết về chính Cha Piô!
[Sư huynh Phêrô:] Còn về phần chúng tôi, trong quá trình làm việc với rất nhiều người, thú thật là nhiều khi chúng tôi bị sốc trước mức độ thiếu thành thật của không ít người tự nhận là Công giáo. Họ thêm thắt, bịa chuyện, bóp méo sự thật.
Vì thế, rất dễ hiểu là đối với một người nổi tiếng như Cha Piô – phép lạ thì được ghi nhận quá nhiều, người ta còn nói ngài là người được chụp hình nhiều nhất thế giới hồi đó – thì sẽ có đủ hạng người tìm cách gán cho ngài điều này điều kia, theo ý muốn riêng, hay để làm cho mình quan trọng hơn trong mắt những người quen biết, hoặc tự thuyết phục mình về một số điều. Thành ra mới có biết bao chuyện tào lao được tung ra.
[Sư huynh Micae:] Rồi thêm một chuyện nữa. Bây giờ người ta còn lưu hành cả một mớ tài liệu mang tựa đề như: “Cha Piô và Ba Ngày Tối Tăm.” Cả một mảng: người ta tốn biết bao thì giờ, tiền bạc để in ấn tờ rơi, tập sách, đăng “những lời Cha Piô” và “bức thư của Cha Piô” về hiện tượng ba ngày tối tăm sắp đến.
Nhưng sự thật là: Cha Piô chưa bao giờ nói về “Ba Ngày Tối Tăm” đó. Tất cả đều là bịa đặt, không đúng sự thật.
Đây là một cuốn sách khác, thuộc loại đồ sộ nhất từng được viết về Cha Piô: “Padre Pio, The True Story” (Cha Piô, Câu chuyện thật sự) bởi C. Bernard Ruffin, trang 363. Cuốn này lại là một bằng chứng nữa cho thấy biết bao chuyện người ta gán cho Cha Piô: “Ô, Cha Piô nói điều này, Cha Piô nói điều kia…”
Tác giả Ruffin kể rằng Cha Piô rất mến Franklin Roosevelt. Và nhiều năm trước, khi có một người Mỹ nói xấu ông chủ Nhà Trắng, Cha Piô đã bảo: “Đừng nói như vậy. Roosevelt là một vĩ nhân. Nếu không có ông ta, chúng ta đâu có thoát khỏi cơn khủng hoảng này (Thế chiến thứ II)… ” Rồi ông nói thêm là Cha Piô cũng bày tỏ sự kính nể đối với Harry Truman…
Mà chúng ta biết rõ cả hai tổng thống đó đều là hội viên Tam Điểm công khai. Truman còn nói chức vụ cao quý nhất đời ông ta – cao hơn cả việc làm Tổng thống – là được làm Đại Sư phụ của Hội quán Tam Điểm. Còn Roosevelt thì chắc chắn là một hội viên Tam Điểm. Vậy mà ở đây lại bảo Cha Piô gọi Roosevelt (một người không Công giáo, một hội viên Tam Điểm) là “vĩ nhân” và nói: “Nếu không có ông ta thì chúng ta đâu có thoát khỏi Thế chiến II!” Trong khi nếu nhìn lại lịch sử, chính ông ta là người đã kéo nước Mỹ vào Thế chiến II! Rồi lại nói Cha Piô “rất kính nể” Harry Truman, một hội viên Tam Điểm bậc 33. Chuyện đó hoàn toàn vô lý!
[Sư huynh Phêrô:] Nhiều người chỉ cần nghe: “Hình như Cha Piô có nói…” là lập tức họ cho rằng điều đó là chấp nhận được, bất kể việc nó trái hẳn với giáo lý Công giáo, với lẽ thường, với lý trí… Thật là tồi tệ.
[Sư huynh Micae:] Và trái với điều rất nhiều người tưởng, Cha Piô không phải là người “biết hết mọi sự”. Có những chuyện ngài không biết. Ngài chỉ biết những gì Thiên Chúa cho ngài biết mà thôi. Bởi vậy trong sách có cả một phần nhỏ nói về những điều Cha Piô không biết.
Chẳng hạn, có lần người ta hỏi ngài về một linh mục mất tích trong chiến tranh: “Ngài ấy được cứu rỗi hay hư mất? Ngài ấy đã chết chưa?” Cha Piô trả lời: “Về Cha Luca khả kính, cha không biết gì cả. Nhưng theo suy nghĩ tự nhiên của cha thì đừng tìm ngài ấy trong số những người còn sống.” Thế mà rốt cuộc, vị linh mục đó lại xuất hiện, vẫn còn sống.
Rồi có lần ngài trách mắng người cháu vì tưởng anh ta đã bỏ học đại học. Trong khi thực tế người cháu có cả lá thư cho phép nghỉ học, giải thích lý do chính đáng, nhưng Cha Piô không biết điều đó. Còn nhiều chuyện khác nữa.
Chẳng hạn có một viên đá quý rất đắt tiền được tặng cho Cha Piô. Ngài giao cho một người khác trông coi. Người này lại âm thầm đem bán để bỏ túi riêng, gây nên tai tiếng. Ai cũng ngạc nhiên, hỏi: “Sao Cha Piô không biết đây là đồ rất giá trị, sao lại đưa vào tay loại người như thế, để ông ta làm chuyện xấu với nó?”
Lúc đó có người nhận xét: “Có lẽ ngài chỉ biết những gì Thiên Chúa cho phép ngài biết mà thôi.” Nhận xét đó là đúng. Nhưng ngày nay, nhiều người lại thích chạy theo, gần như tôn thờ bất cứ điều gì người ta “kể lại”.
[Sư huynh Phêrô:] Thực ra, hiển nhiên ngài không thể biết hết mọi sự. Dù sao, ngài cũng chỉ là một con người. Nhưng vì người ta có cái khuynh hướng rất mạnh là “thần thánh hóa” những ai được Thiên Chúa ban cho một vài ơn đặc biệt, nên ta buộc lòng phải nhấn mạnh điều này cho thật rõ! Điều này thật là thảm hại. Họ nghĩ rằng vì Cha Piô được Thiên Chúa ban cho những ơn lạ thường, nên tự động ngài có tri thức toàn hảo, biết hết mọi chuyện xảy ra mọi nơi mọi lúc! Nghĩ vậy thì thật là vô lý.
Một điểm khác tôi muốn đề cập, quay trở lại với mấy nhóm ly khai cực đoan cho rằng Cha Piô là lạc giáo. Chúng ta thấy có rất, rất nhiều phép lạ được ghi chép rõ ràng, không thể chối cãi, gắn liền với Cha Piô. Nếu đúng như họ nói, Cha Piô là lạc giáo, thì ngay từ đầu điều đó đã cực kỳ khó tin. Vì như vậy, người ta phải chấp nhận rằng: ngài là một trong những ngôn sứ giả vĩ đại nhất lịch sử; nghĩa là Thiên Chúa đã để cho một con người làm biết bao phép lạ (được chứng thực đàng hoàng), trong khi bản thân ông ta lại là kẻ lừa dối, là kẻ lạc giáo, chỉ để giữ người ta lại trong Giáo hội Vaticanô II! Nghĩ như thế thật là lố bịch.
Rồi hãy nhìn vào hoa trái của cuộc đời ngài: Cha Piô dẫn đưa người ta đến lòng sùng kính Mân Côi sâu xa hơn, đến với các Bí tích truyền thống. Ngài đại diện cho Thánh Lễ cổ truyền.
[Sư huynh Micae:] Ngài đưa biết bao người quay trở lại với đức tin Công giáo; hoán cải cả người Tam Điểm, hoán cải cả người cộng sản; đưa người ta trở lại với đức tin chân chính. Ngài giúp nhiều người lần đầu tiên trong đời xưng thú tội trọng một cách chân thành; giúp họ lãnh nhận các Bí tích, thúc giục họ làm việc đền tội, ăn năn tội.
[Sư huynh Phêrô:] Hơn nữa, Cha Piô qua đời trước khi “Thánh lễ Mới” được ban hành. Như vậy, ngay từ đầu đã thấy chuyện gán cho ngài là “ngôn sứ giả” là điều hết sức khó chấp nhận.
Trái lại, điều rất dễ hiểu là thế này: ngay trước khi Thiên Chúa cho phép xảy ra hình phạt kinh khủng là cuộc bội giáo Vaticanô II, với hậu quả là những kẻ “có thẩm quyền” trong Giáo hội lại thiết lập một tôn giáo mới, chiếm đoạt các nhà thờ…, thì chính Thiên Chúa đã ban một ơn đặc biệt cho thế gian. Ngài ban cho một linh mục những ơn lạ thường và nhiều phép lạ, như một lời chứng sống động cho đức tin truyền thống; như một cột mốc hướng dẫn cho thế gian, chỉ cho người ta thấy sức mạnh của đức tin Công giáo, ngay trước khi cao trào bội giáo bùng nổ dữ dội nhất.
Nhìn như vậy thì rất hợp lý: các ơn lạ của Cha Piô quá phi thường! Ngài được quy tụ nơi mình ân sủng của những vị thánh vĩ đại nhất xuyên suốt lịch sử Giáo hội. Vậy nên, hoặc là ngài thuộc loại ngôn sứ giả ghê gớm bậc nhất lịch sử; hoặc ngài là một trong những vị thánh vĩ đại nhất lịch sử. Hai khả năng đó, cái nào hợp lý hơn? Rõ ràng việc ngài là một trong những vị thánh vĩ đại nhất thì hợp lý hơn rất nhiều.
[Sư huynh Micae:] Còn về Vaticanô II, có một câu được lưu truyền rằng ngài đã nói: “Vì lòng thương xót, hãy chấm dứt Công đồng ngay bây giờ!” Nghĩa là ngài rất đau buồn, vì có lẽ ngài hiểu rằng người ta sẽ sửa đổi, sẽ thay đổi nhiều điều, hoặc ngài nghe phong phanh chuyện đó sắp xảy ra.
Ngài còn có những lời than rằng, khi nghe nói về những điều mới sắp được đưa ra, ngài bảo: “Tạ ơn Chúa vì con đã già và sắp phải chết.” Rồi một câu khác: “Trong giờ tăm tối, chúng ta hãy cầu nguyện cho những người được tuyển chọn” – đại khái một câu như thế, rất đáng để suy nghĩ. Như thể ngài ý thức rằng mình đang sống trong thời sau hết, bóng tối đang dày đặc. “Lạy Chúa Giêsu, xin cứu những kẻ được tuyển chọn trong giờ tăm tối.”
Và như Sư huynh Phêrô đã nói, ngài không hề dâng “Thánh lễ Mới”. Cha Piô qua đời ngày 23 tháng 9 năm 1968, còn “Thánh lễ Mới” được ban hành ngày 3 tháng 4 năm 1969.
Trở lại với Frank, người viết sách về Cha Piô – ông ta trích lời Cha Piô (và tôi cũng trích trong sách của tôi):
Ở đây, Cha Piô nói rất rõ: các bí tích là cần thiết cho ơn cứu độ. Thế mà ngay sau đó Frank lại viết về Cha Piô – khi kể câu chuyện mà ông cho là Cha Piô ám chỉ một người chết ngoài Hội Thánh vẫn có thể được cứu – rằng: “Cha Piô tin rằng người này, dù chết bên ngoài Giáo hội, vẫn có thể được cứu.”
Mà câu nói đó, theo từng chữ một, là ngược hẳn với tín điều “Ngoài Giáo hội không có ơn cứu độ”! Điều đó cho thấy chính Frank không tin phải ở trong Giáo hội mới được cứu. Vì ông nói rằng ông nghĩ Cha Piô nói như thế (và vì thế ông ta cũng đồng tình) rằng có người ở ngoài Giáo hội mà vẫn được cứu. Mà là lạc giáo trắng trợn.
[Sư huynh Phêrô:] Hoàn toàn lạc giáo! Điều đáng nói là một số nhóm theo thuyết trống tòa bội giáo, những người mê thuyết “rửa tội bằng ước muốn”, lại bị thuyết phục bởi những lý luận cực kỳ yếu ớt của anh chàng Frank này về chuyện “được cứu rỗi ngoài Giáo hội” dựa trên những lời được cho là Cha Piô đã nói.
Chính Frank còn đồng ý rằng Cha Piô đã nói như vậy! Thành ra, người theo thuyết trống tòa này chấp nhận thuyết rửa tội bởi ước muốn đó thực chất đang ủng hộ chính thứ bội giáo này, mà được gán ghép sai cho Cha Piô nữa chứ!
Chúng tôi xin kết thúc vấn đề ở đây, và xin hẹn gặp lại.
Bài Viết Liên Quan