^
^
| Lạc giáo của Phanxicô | Lạc giáo trong Vaticanô II | Lạc giáo của Biển Đức XVI | Lạc giáo của Gioan Phaolô II | Từ điển thuật ngữ nguyên tắc | Sự thật về Sơ Lucia giả mạo | Kế hoạch hoá gia đình tự nhiên (NFP) là tội lỗi | Lòng thương xót Chúa của sơ Faustina là giả | Cửa hàng online và thông tin liên lạc |
| Các bước trở lại đạo | Nơi lãnh nhận các bí tích | Kinh Mân Côi | Không có Ơn cứu độ bên ngoài Giáo hội | Thuyết Trống toà là gì | Thánh lễ Mới không thành sự | Nghi thức truyền chức linh mục mới | E-Exchanges | ![]() |
Thành tâm trong những việc nhỏ nhặt
Nhiều người rất muốn làm những việc lớn lao cho Thiên Chúa, nhưng lại thiếu ngay thẳng, thiếu thành thực, dễ thỏa hiệp hoặc thiếu bác ái trong những việc nhỏ. Khi Thiên Chúa thấy một người thiếu trung tín trong những điều nhỏ bé ấy, Người sẽ không phó thác cho họ những việc lớn hơn, cũng không ban cho họ những ơn huệ đặc biệt. Thực ra, chính vì lý do đó mà Người để rất nhiều người sống trong bóng tối thiêng liêng.
Trong Sách Sa-mu-en quyển thứ nhất, chúng ta nghe việc Thiên Chúa chọn người thay thế vua Sa-un. Kinh Thánh nói rằng Thiên Chúa tìm kiếm “một kẻ như lòng Người mong muốn”.
Thiên Chúa cho Sa-mu-en biết: Người đã chọn một người trong số các con trai của Giê-sê.
Khi ngôn sứ Sa-mu-en nhìn thấy Ê-liáp, con trai của Giê-sê, ông đã nghĩ lầm trong lòng: “Chắc hẳn người được Đức Chúa xức dầu chính là người đang đứng trước mặt ông.”
Giữa toàn dân Ít-ra-en, Thiên Chúa nhìn xuống và thấy ông Đa-vít nơi cánh đồng, giữa đàn chiên. Người biết ý định sâu thẳm nhất trong lòng Đa-vít là luôn vâng phục Thiên Chúa trên hết mọi sự. Vì thế, Người đã đưa Đa-vít ra khỏi nhà cha mình và đặt ông làm vua trên Ít-ra-en.
Cho dù ở trần gian này chẳng ai biết đến, nếu một người có đức tin chân thật và trung tín với Thiên Chúa, chu toàn bậc sống của mình với ý ngay lành, thì tất nhiên sẽ được Thiên Chúa nhìn nhận. Người ban cho kẻ ấy những ơn trọng cần thiết ngay trong hiện tại, và phần thưởng xứng đáng vào thời giờ của Người.
Với một người, điều duy nhất thực sự quan trọng là coram Deo – nghĩa là những gì được làm trước nhan Thiên Chúa.
Lý do Thiên Chúa để nhiều người phải ở trong những mức độ mù quáng khác nhau, trong lạc giáo, trong tội lỗi,… chính là vì họ thiếu ngay thẳng, thiếu trung tín, không công bằng, hoặc dễ dàng thỏa hiệp trong những chuyện nhỏ: trong cách cư xử, trong lời ăn tiếng nói, v.v.
Ngoài những tội trọng rõ ràng, những hành vi bất lương trong các việc xem ra nhỏ bé có thể kể như: gian dối trong tranh luận; tán thành những hành vi không đứng đắn; không dám rao giảng đức tin khi ta nên lên tiếng; phóng đại, nói quá những khuyết điểm của người mình không thích; nhiều lần không giữ lời hứa; bóp méo sự thật; tán dương hoặc chia sẻ những loại âm nhạc, phim ảnh, giải trí không đứng đắng; không chu toàn những bổn phận căn bản trong đời sống, chẳng hạn như không răn dạy con cái đàng hoàng, v.v.
Những thiếu sót như thế, và những điều khác nữa, chính là lý do Thiên Chúa rút bớt hoặc không ban những ơn thánh cho nhiều người. Và dĩ nhiên, tùy từng trường hợp cụ thể, một số điều trong đó đôi khi không còn là chuyện “nhỏ” nữa, mà đã trở thành những lỗi lầm rất lớn trước nhan Thiên Chúa.
Thiên Chúa biết rõ ai thực sự có ý ngay là muốn làm đẹp lòng Người, và ai có những mục đích khác khác. Người chống lại những kẻ chỉ chăm lo làm vừa lòng người đời, chạy theo thế gian. Cho dù một người có nổi tiếng, có ảnh hưởng trên đám đông, hay có bỏ rất nhiều thời gian vào những việc làm có vẻ là cho Thiên Chúa; nếu thiếu đi động lực ngay thẳng, ý chí chân thành, thì mọi việc đều là vô nghĩa. Trong trường hợp này, chính người ấy sẽ trở thành kẻ chống lại thánh ý Thiên Chúa và sẽ không lãnh nhận phần thưởng đời đời.